Thay mặt lãnh đạo , Bà Nguyễn Thị Thu Hương Phó chủ tịch UBND Phường Quang Trung tặng quà cho các hộ nghèo và thay mặt bà con nhân dân cảm ơn nhóm ca nhạc , phát quà từ thiện của ca sĩ Siu Black .
16 tháng 12, 2017
ca sĩ Siu Black - Minh Thuận (PleiKu) - Yến Nhi ...phát quà từ thiện tại KonTum.
Chiều tối ngày 15/12/2017 , được sự đồng ý của chính quyền địa phương , nhóm ca sĩ Siu Black - Minh Thuận (PleiKu) - Yến Nhi và .... tổ chức buổi ca nhạc và phát quà từ thiện cho bà con nhân dân thuộc diện hộ nghèo và khó khăn tại Thôn Plei tơ Nghia - Phường Quang Trung - TP KonTum . Đồng thời nấu và phục vụ tại chỗ cho hơn 500 suất bún chay và trà sữa cho tất cả những người trong thôn đến tham dự .
Thay mặt lãnh đạo , Bà Nguyễn Thị Thu Hương Phó chủ tịch UBND Phường Quang Trung tặng quà cho các hộ nghèo và thay mặt bà con nhân dân cảm ơn nhóm ca nhạc , phát quà từ thiện của ca sĩ Siu Black .
Thay mặt lãnh đạo , Bà Nguyễn Thị Thu Hương Phó chủ tịch UBND Phường Quang Trung tặng quà cho các hộ nghèo và thay mặt bà con nhân dân cảm ơn nhóm ca nhạc , phát quà từ thiện của ca sĩ Siu Black .
28 tháng 11, 2017
Khám phá đèo Violak
Khám phá đèo Violak
Tìm khắp trên google cũng không thấy tên Violak có nguồn gốc từ đâu. Chỉ được vài thông tin nhỏ về điểm đèo này, điều đó cho thấy, Violak còn khá mới mẻ đối với nhiều người. Và trong những chuyến hành trình ngang dọc miền trung và Tây Nguyên, tôi đã đi qua đèo Violak…
Gặp một người dân tộc H’rê, hỏi về địa danh Violak, anh cũng chỉ ú ớ và không trả lời được là cái nơi anh đang sống có điểm đèo đẹp đến mê hồn ấy, tên của nó xuất xứ từ đâu! Anh bạn đi cùng đoàn cũng từng đi qua đèo Violak vài lần lý giải rằng, tên đèo Violak (Violắc) được đọc theo tên của loài hoa violet.
Cách giải thích này khá hợp lý. Song tôi quan sát, dọc đoạn đường quốc lộ 24 đi qua đèo Violak không có hoa violet mà toàn hoa xuyến chi, một loài hoa dại. Thôi thì, cứ để tên đèo Violak đó là điểm khám phá cho mình, lần sau vậy.
Chúng tôi khởi hành từ thành phố Kon Tum, xe đi qua địa phận huyện Kon Rẫy rồi Kon Plong. Đỉnh đèo Violak là điểm giao giữa hai huyện Kon Plong của tỉnh Kon Tum và huyện Ba Tơ của tỉnh Quảng Ngãi. Trước khi xe leo đèo, chúng tôi dừng chân ở một ngôi làng nhỏ bên đường. Đây là điểm dừng không có trong lịch trình, nhưng vì cảnh sắc ở đây nên thơ quá, nếu không dừng lại sẽ là một sự tiếc nuối, vì khi qua rồi, biết bao giờ có cơ hội trở lại.
Làng Đắk Sơ-rách nằm nép mình bên một triền đồi, chỉ vỏn vẹn chừng trăm ngôi nhà sàn mái ngói xám đỏ mà tạo nên một không gian thanh bình đến lạ. Dưới cái nắng nhẹ của núi đồi Tây Nguyên, ngôi làng hiện ra cùng thửa ruộng bậc thang loại nhỏ hiền hòa bên quốc lộ 24 tạo cảm giác khoan khoái. Một quang cảnh đẹp mê hồn ở chốn đại ngàn.
Bắt đầu từ đây, quốc lộ 24 uốn cong như con trăn bò, hẹp dần. Nhiều đoạn cua cũng không thua gì đèo Hải Vân với một bên là vách đá, còn bên kia là thẩm sâu bờ vực. Những ngọn đồi của đại ngàn Trường Sơn được phủ xanh hoàn toàn, phần lớn là thông xanh và nhiều nơi, bà con dân tộc H’Rê, M’Nông, Xê Đăng trồng sắn (Nam Bộ gọi là mì) để làm nguyên liệu.
Bên triền núi, nhiều loài hoa rừng cheo leo đu đưa theo gió. Anh bạn tôi mê mải với vạt hoa dại mặt dù chẳng biết nó tên chi ! Những bông hoa đỏ hồng điểm tô trên nền xanh của núi đồi tạo cho Violak cảnh sắc nên thơ đến nao lòng. Dưới kia, bản làng hiện ra như những chấm nhỏ li ti trên bức tranh Trường Sơn hùng vĩ. Sông Re mảnh mai chìm trong lòng vực, len lỏi qua những chân đồi, rồi chảy ra những cánh đồng nhỏ màu xanh lá mạ uốn quanh bản làng, tạo nét duyên cho những nếp nhà sàn còn khá nguyên sơ giữa thung lũng xa mờ trong nắng.
Hiện tại, lượng xe cộ qua lại con đường này còn khá thưa thớt. Trước đây, xe ô-tô chỉ đi được từ thị xã Kon Tum đến Kon Rẫy; còn từ phía Quảng Ngãi, xe chỉ đi được từ Thạch Trụ đến chân đèo Violak. 50 cây số đoạn qua địa phận huyện Kon Plong bị hoang phế, phần vì khá hoang vắng, phần vì thi công gặp nhiều khó khăn. Nên trước đây, Kon Tum chỉ thông thương với Quảng Nam phía bắc và Gia Lai phía nam bằng quốc lộ 14. Từ ngày quốc lộ 24 hoạt động nối Kon Tum với Quảng Ngãi thì Kon Tum như được mở thêm cửa để đón chào khách thập phương.
Tiềm năng du lịch Kon Tum có, nhưng chưa được khai thác nhiều, một phần là do điều kiện đi lại còn khó khăn. Hiện tại, khu du lịch Măng Đen đang được xây dựng, và theo đánh giá thì Măng Đen sẽ tạo sức bật cho Kon Tum phát triển.
Măng Đen thuộc huyện Kon Plong, nằm trong vành đai khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa quanh năm mát lạnh với nền nhiệt độ trung bình là 20oC, còn được gọi là Đà Lạt thứ hai trên nóc nhà Tây Nguyên này. Ở Măng Đen, du khách có thể thỏa thích khám phá những cảnh quang còn khá hoang sơ, với rừng thông đỏ, với suối, với thác và hồ nước trong xanh.
Ngoài ra, đến Kon Tum không thể không thăm những chiến trường xưa một thời làm nên lịch sử của dân tộc như Tu Mơ Rông, Đăk Tô. Và ghé thăm nhà thờ gỗ để nghe tiếng chuông vang vọng giữa đại ngàn thanh vắng. Với Kon Tum thì Măng Đen, Đăk Tô, hay Tu Mơ Rông, đồi Charlie là những điểm tham quan hấp dẫn. Nhiều đoàn khách du lịch sẽ đến Kon Tum bằng đường quốc lộ 24, lúc đó chắc chắn đèo Violak sẽ là điểm dừng chân tuyệt vời nhất mà bất cứ ai cũng không thể chối từ.
Theo Phan Trường Sơn/nhandan.com.vn
18 tháng 9, 2017
Ngắm Trung thu này, lại nhớ về một Trung thu xưa
Ngắm Trung thu này, lại nhớ về một Trung thu xưa thật giản dị và trầm lắng
Thứ hai , 18/09/2017
(VTC News) - Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, những giá trị cũ cũng thay đổi, niềm vui cũng chẳng còn giống nhau, hoài niệm bao nhiêu cũng chẳng thể nào khiến mọi thứ quay trở lại...
Khi cái nắng gắt gao của mùa hạ bắt đầu dịu xuống, thay vào đó là ánh nắng vàng mơ màng của mùa thu và phố phường bắt đầu tràn ngập sắc xanh đỏ của những chiếc đèn lồng, thì chẳng cần nói ra, ai cũng biết rằng một mùa trung thu nữa lại sắp về trên khắp mọi miền đất nước.
Tết Trung thu thực chất là lễ hội đón trăng rằm được tổ chức tại một số quốc gia Đông Á, trong đó có Việt Nam. Vào thời điểm rằm tháng tám hàng năm, nhà nhà thường tổ chức bày cỗ trông trăng. Và khi trăng lên cao, trẻ con sẽ múa hát và phá cỗ. Ở một số tỉnh thành còn có tổ chức múa lân, múa sư tử và rước đèn.

Là người Việt Nam, nhắc đến trung thu, hẳn ai cũng có những cảm xúc và kỉ niệm của riêng mình về ngày tết này. Vậy Trung thu trong bạn là gì? Là chiếc đèn ông sao xanh đỏ, là bánh nướng bánh dẻo là phá cỗ, đón trăng rằm hay những phố lồng đèn tấp nập người xúng xính chụp ảnh, mua hàng?
Dù là gì, thì chắc chắn bây giờ ai cũng nhận ra một điều rằng, trung thu bây giờ so với trung thu ngày trước khác nhau nhiều lắm. Khác trong từng món quà bánh, từng món đồ chơi, trong cả cách đón trung thu lẫn trong từng con người.
Ngày xưa, trung thu đơn thuần chỉ là ngày tết của trẻ con. Ông bà bố mẹ thì bày cỗ, lũ trẻ háo hức rước đèn ngắm trăng, chơi các trò chơi dân gian, đuổi mắt bắt dê, rồng rắn lên mây, múa lân múa sư, hát các bài đồng dao. Chờ trăng lên đến đúng đỉnh đầu mới phá cỗ để được ăn cơ man nào là bánh nướng bánh dẻo hình con lợn con cá, mâm ngũ quả. Nhà nào tỉ mỉ hơn thì có thêm con chó lông xù được làm từ tép bưởi.

Trung Thu xưa với đèn lồng ông sao
Quà bánh trung thu ngày xưa đơn giản mà ngon đến kì lạ. Đường phố lúc đó chưa nhiều đèn điện như bây giờ, nên mặt trăng dường như cũng sáng hơn, không khí trong lành và ấm áp hơn. Đèn ông sao năm cánh hai màu xanh đỏ lúc đó là linh hồn của ngày trung thu vì nhà nào, dù nghèo hay giàu có đến mấy đều treo nó trước cửa nhà.


Mùi hương khói, mùi xâu hạt bưởi cháy tí tách, mùi ngọt ngào từ những chiếc bánh nướng bánh dẻo, ánh đèn cầy lấp lánh, trung thu ngày xưa giản dị mà đầm ấm và tràn ngập niềm vui.
Trung thu bây giờ thì chẳng còn như xưa nữa. Đèn ông sao năm cánh biến mất dần, thay vào đó là hàng trăm mẫu đèn với màu sắc và hình thù khác nhau, đa phần chạy bằng pin và điện, còn có thể phát ra các bài nhạc vui tai. Bánh trung thu cũng chẳng đơn thuần chỉ còn là bánh nướng nhân thập cẩm hình con lợn con cá, bánh dẻo nhân đậu xanh, mà là cơ man biết bao nhiêu hương vị hấp dẫn khác nhau, như bánh trà xanh, bánh hạt sen, bánh trứng muối, bánh than tre... với hàng chục thương hiệu lớn nhỏ.

Bánh trung thu ngày này thật nhiều màu nhiều vị
Trung thu bây giờ cũng chẳng còn mấy nhà phá cỗ ngắm trăng, mà mọi người chủ yếu tụ tập với nhau để ăn uống hay ra các phố đèn lồng để chụp ảnh, đến các trung tâm thương mại, trò chuyện với nhau qua mạng xã hội, chia sẻ niềm vui qua những bức ảnh chụp được vào mùa trung thu. Tiếng trống bồi, trống múa lân, múa sư cũng chẳng còn nhiều như xưa, thi thoảng lắm mới có thể nghe được ở các các miền quê.

Trung Thu nay đường sá đông đen xe cộ, với những đám rước lân rộn ràng
Trẻ con cũng chẳng còn chơi các trò chơi dân gian hay chạy theo các đám rước đèn, đám múa lân nữa. Trẻ con bây giờ sẽ theo bố mẹ đi đến các quán xá cùng với các món quà hiện đại được mua ở các hàng lưu niệm, chứ không còn đơn giản là cái trống bồi hay cái lồng đèn tự làm nữa.
Cũng chẳng còn đứa nào háo hức ăn bánh trung thu như xưa. Bánh trung thu bây giờ là để người lớn biếu tặng lẫn nhau. Chẳng ai trông ngóng như ngày trước, chẳng cần đếm ngược từng ngày. Trung thu bây giờ đến rồi đi như một ngày lễ bình thường trong năm.

Đèn công nghiệp lên ngôi ,đền ông sao thủ công (tự làm) không còn nữa...
Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, những giá trị cũ cũng thay đổi, niềm vui cũng chẳng còn giống nhau. Hoài niệm bao nhiêu cũng chẳng thể nào khiến mọi thứ quay trở lại. Cứ mỗi lần đến mùa trung thu lại bao nhiêu xúc cảm lẫn lộn.
Thi thoảng, trong những lần tụ tập bạn bè đêm trung thu ở những quán xá sáng choang, bỗng nôn nao đến lạ vì tiếng trống múa lân vọng lại từ phố bên, tự nhiên thèm cái cảm giác bị sáp nến đèn ông sao chảy xuống tay nóng hổi, bên mâm cỗ ngày rằm, có lũ trẻ nghêu ngao hát:
“Ông giẳng ông giăng
Xuống chơi với tôi
Có nồi cơm nếp
Có nệp bánh chưng
Có lưng hũ rượu
Có khiếu đánh đu
Thằng cu vỗ chài
Bắt chai bỏ giỏ…”
Xuống chơi với tôi
Có nồi cơm nếp
Có nệp bánh chưng
Có lưng hũ rượu
Có khiếu đánh đu
Thằng cu vỗ chài
Bắt chai bỏ giỏ…”
HOA ANH PHẠM
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)